Tha Thứ Cho Con, Nghe Mạ!
Yêu thương gửi các con các cháu

Ông Quảng trở về Cali sau ba tháng ở Đà Nẵng để chăm sóc cho mẹ già.

Hình ảnh cái giường, chiếc xe lăn, chiếc ghế có gắn bô nước để Mạ xử dụng khi cần, cứ lởn vởn trong đầu ông.

Về lại Mỹ, mỗi ngày ông hít thở không khí trong lành, thức ăn đồ uống trong lành, muốn đi đâu đều có phương tiện an toàn, nhưng ông vẫn cảm thấy có cái gì trống vắng vô vị.

Những ngày bên Mạ, nói cho cùng là những ngày ý nghĩa nhất trong đời của ông.

Ở Cali, ông ái ngại cho cô em ốm yếu và đơn chiếc ở Đà Nẵng, khó bề chăm sóc chu đáo cho mẹ già

Tuần vừa qua, anh chị Hai và cháu Anh Sơn về thăm nội. Ông Quảng có đề nghị mấy điều với Anh Sơn trước ngày cháu lên đường là, khí hậu tháng 5 ở Việt Nam rất nóng, cháu có thể nghỉ ở khách sạn nhỏ ngoài bờ biển gần nhà, vì nhà nội không đủ tiện nghi...

Nhưng khi về gặp lại nội sau trên 15 năm xa cách, Anh Sơn quyết định nghỉ tại nhà nội. Sự quyết định của đứa cháu gọi bằng chú, đã làm ông Quảng xúc động...

- Thế cháu nghỉ tại nhà nội hay khách sạn?
- Cháu phải ở với nội, thưa chú!
- Cháu ngủ trên gác ?
- Không, cháu nằm sát bên giường nội để giúp nội khi cần!

Nghe cháu trả lời như vậy, ông Quảng nấc nghẹn.

Ông nói trong nước mắt, chú cám ơn cháu đã lo lắng cho nội. Qua máy điện thoại, hình như Anh Sơn cũng khóc theo:
- Thưa chú, chú đừng khóc chớ. Chú khóc làm cháu khóc theo rồi!
- Cháu nhớ khuyên ba cháu đừng lớn tiếng với nội nghe cháu, kẻo sẽ ân hận như chú!

Cụ bà Tâm Thí đã 100 tuổi thọ.
Cụ có ba người con, hai trai một gái. Hai ông con trai tị nạn ở Mỹ, còn cô út, góa chồng từ sau 1975, lo phụng dưỡng Mạ từ đó đến nay.

Đầu năm Canh Dần 2010 vừa qua, cô út Phúc Vĩnh và ông Quảng đã tổ chức Lễ Mừng Đại Thọ cho Mạ. Thời may là cụ bà Tâm Thí tham dự Lễ Đại Thọ trong điều kiện sức khỏe khả quan.

Nhưng trong hiện tại, sức khỏe của cụ suy giảm từng ngày. Hai bàn chân của cụ bắt đầu sưng húp. Cụ khó ngủ và hay đi tiểu đêm.

Cháu Anh Sơn chỉ xin được hai tuần nghỉ phép. Cháu chỉ ở Đà Nẵng hơn một tuần để thăm nội và tuần sau sẽ bay về Sài Gòn để chuẩn bị đáp phi cơ trở về Houston Texas.

Cháu đi rồi, sẽ không có ai đủ sức lực để đở đần nội khi cần.

Ông Hai ở với Mạ 4 tuần, nhưng sức khỏe của ông quá yếu, hơn nữa thị lực lại rất kém. Ông bị thương một mắt kể từ trận đầu tiên vào năm 1963 tại Quảng Tín khi vừa tốt nghiệp Khóa 17 Võ Bị Quốc Gia.

Còn cô út thì bị chứng thấp khớp, hai tay đau nhức không giơ cao quá đầu, thì làm sao mà đở đần cho Mạ?

Đời Mạ toàn là cơ cực và ly biệt. Cơ cực đã thấm sâu vào xương tủy, nên Mạ không bao giờ muốn ăn cho hết những món ăn dành cho Mạ mà thường chừa lại một chút, như thể tích cốc phòng cơ. Mạ giữ gìn gói quần áo củ bên gối, như thể tích y phòng hàn.

Các con mua đủ giấy napkin cho Mạ dùng, nhưng do tiết kiệm, Mạ thường xé nhỏ và đương nhiên là không thể lau sạch được gì với vụn giấy như vậy.

Ông Quảng tỏ ra bực mình trước thói quen nầy và có lần ông lớn tiếng với Mạ. Mạ không nói, nhưng hai mắt Mạ lộ nét u buồn.

Ông ân hận vì ánh mắt u buồn của Mạ sau đó.

Những lần về thăm Mạ trước đây, ông Quảng thường nghỉ trên gác thượng. Ông cảm thấy xấu hổ và bật khóc khi biết cháu Anh Sơn quyết định ngủ trên futon kê cạnh giường nội để giúp đở nội khi cần.

Giọt nước mắt xúc động về lòng về lòng hiếu đạo của đứa cháu cũng là giọt nước mắt ăn năn của một đứa con đối với bậc sinh thành...

Ông Quảng chợt nẩy ra ý muốn bay về để gặp Mạ ngay. Ông nguyện sẽ phụng dưỡng Mạ sớm hôm để đền đáp ơn nghĩa sinh thành dưỡng dục. Ông cũng sẽ xin Mạ tha thứ cho ông về thái độ hỗn láo trước kia...

- Thưa Mạ, con đã la lối làm cho Mạ buồn, nay con xin hối lỗi! Mạ tha thứ cho con, nghe Mạ!


Quảng Kiến
Corona, Vu Lan 2010