CHO MẤY GIỌT SẦU

 
 
     Tháng mười hai tuyết rùng mình giá lạnh 
     Đong  đưa buồn mấy ngọn cánh sao thưa 
     Trời chưa tối mà mịt mùng mây xám
     Em nhớ anh dằng dặc những ước mơ


 
    
Đoạn đường qua sáu trần ai vấp ngã
     Nghe phận buồn thân cỏ mục hoang  sô
     Nghe lạc lõng như chỉ mình em sống
     Đất , gió , người...không hơi thổ , phải không anh  ?
 
     Mười nghiệp đó với thân mang bát khổ
    Từng tế bào như "num "rả tan hoang 
    Tần số rung động chỉ còn thoi thóp thở
    Quên một người sao quá nỗi gian nan 
 
     Em vẫn sống mù lòa trong cõi tạm
     Thời gian còn khập khểnh gót chân say
     Đi cho hết nghiệp thân mang chướng đạo 
     Một chút thừa , muôn vạn những đắng cay. 
 
 
          Tháng 12 2012 
 
 
       LỬA PHÙ HOA
 
  Trên tầng núi thẩm Thần Triều 
  Đường mòn qua  nẽo nắng thiêu cốt tàn
  Sơn hà nặng nghĩa tro than
  Vòng tay xả tắc  hạc vàng qua sông
  Cánh bay chao ngọn đèn lồng
  Tiếng kêu lạnh ngắt giữa giòng thinh không
  Gió   vần trên mặt trống đồng
  Rung cây trà núi động lòng hương non
 
  Bước chân lịch sử mất còn
  Bạo tàn ẩn dấu đá mòn đao thương 
  Hận thù gió thốc đầu truông 
  Chim kêu rổng tiếng đoạn trường nước non 
  Sao khuya đom đóm  bóng vồn
  Lao xao chuông gió  chập chồn thành vây 
 
  Mồ hôi đá rịn vôi đầy
  Sương bồng trăng ướt triều tây đoạn đành
  Lửa màu đồng chảy vút xanh 
  Chiến thuyền mắc nạn  hải hành đêm mô 
 
  Sóng vồn âm trống  cổ sô
  Dư âm tan loãng bên bồ quân reo
  Rừng thức gói ngọn gió đèo
  Lửa chài mất nến ai treo sông dài 
 
  Dập vui` tro bụi tàn phai
  Cõi lòng tinh túy  gửi dài bãi khuya
  Đà dao khô khốc đoạn lìa 
  Trăm năm  bóng đổ hồn chia nẽo về
  Đêm nghe sóng trổ não nề
  Nông sâu dấu ấn bên lề hoàng kim 
  Thinh không tiếng vọng trốn tìm
  Nhân gian chiếc bóng  khuất chìm chiêm bao
  Giang sơn tẩm giọt máu đào
  Bàn tay sương trắng vẩy chào nẽo qua 
 
                Những ngày cuối nâm 2012