TRẦN THỊ HUYỀN TRÂN 
 
                              Trống đồng  ngọc lũ  Đông Sơn 
                              Vang vang  hoàng hạc vỗ cơn  Thần Triều 
                              Dặm ngàn  nương tiếng động tiêu
                              Lệ tràn mắt phụng , phù kiều bước qua  
                              Gót sen mở rộng sơn hà
                              Hai châu  Ô  LÝ chân pha lụa đào 
                              Bến khuya triều vỗ hoa chào    
                              Thuyền đi lạc song lao xao mộng tàn 


                                        Aỉ sương tóc niú chiều vàng 
                              Nắng  xiên vách nuí mây quàng  lộng bay  
                              Chim ngang  rớt tiếng hồn  ngây 
                              Rung bờm lạc ngựa  vó quay quắt ngàn 
                              Giục hồn gương lược  hỗn mang 
                              Áo sen  ảo nhịp dưới tàng  kiệu qua
                              Rừng thức đảo  ánh trăng ngà
                              Sáng muôn đợt nến lụa là thở than 

 


                              Lá trôi đầu thác  Thên  nam 
                             Tay vin cố quận hồn tan aỉ đầu
                              Khuất  chìm  luống bể thuyền câu 
                              Xôn xao  mùa chở aó màu  Huyền Trân 
                              Chùm sao Bắc đẩu  ôm chân 
                              Cánh rung nguyên đại trong ngần nắng reo  
                              Quanh co  võng nhạc  lung đèo 
                              Mắt  thu biển  mẹ hồn chèo cung thương


                              Thì thầm ngọn đỉnh  thác  buông 
                              Tấm long hạt nước  bay luồng áo xa 
                              Cánh buồm ủ gió quê cha 
                              Chiều quên tắt nắng  phai nhòa bến sông 
                              Phương nam  phiến lá hoa đồng
                              Bước chân hoang dã nước ròng  bãi đêm
                              Cựa mình núi đá  ngủ quên 
                              Võng đào  đốm lữa cung tên  ngựa về 


                              Mượn hồn ốc gửi  suối khe 
                              Trăng sao hung phế môi thề aỉ quan 
                              Hẹn hò  con nước xuôi ngang  
                              Tình sông lòng đá  tơ đàn nguyệt lung 
                              Đất thiêng giòng mở Lộ dung 
                              Hiển  linh  hồn trống  Đại hùng  lộng bay 
                              Chập chùng ánh đuốc lung lay
                              Chùm sao trăm họ  tháng ngày dựng  nên
 
                              Trăm ngàn  đá tảng sấm  rền   
                              Trùng trùng ngọn song nước  dồn thuyền đi 
                              Tỏa bùng ngọn lửa Thiên di  
                              Sắc hương vàng chạm hoa quỳ nước non 
                              Giấc mơ chuyển nuí bước dồn  
                              Hướng nhìn  nổi gió ngựa bon dặm dài  
                              Sơn hà  xã tắc hai vai  
                              Mưa bên nuí  phụng  mùa khai  phượng về  


                              Reo vang nghĩa nuí tình khe  
                              Đá trầm chẻ só ng   tay che gió bồi   
                             Tùng bách quán trọ đát trời 
                              Vọng âm gỏ kiến  khắc lời cỏ cây
 
                             Trịnh Diệu Tân