Mặt trời ngủ như một lời trăn trối
Mùa thu vàng lá rụng gợi nhớ thương
Người đi khuất chưa về từ độ ấy
Hải âu buồn bạt cánh giữa trùng dương



Em về đó nhìn biển trời hiu quạnh
Gió mùa thu thỏ thẻ chút ái ân
Từng đợt sóng nhỏ liếm bờ chân cát mặn
Chốn cũ vừa khơi dậy mấy vết thương

Trái tim tội nghiệp yên vùi giấc ngủ
Mắt hải đăng ngã bệnh khúc tương tư
Mùa thu trước chia tay người biền biệt
Mùa thu vàng ngóng đợi đã mấy thu

Dẫu là gì có một ngày huyền thoại
Người dong buồm đợi gió trở về đây
Bãi biển vắng trải đầy màu vàng úa
Lá cùng người rụng xuống cõi thiên thu

Một mai đó khi trở về cùng đất
Thân xác mình yên ngủ dưới cỏ may
Anh trở lại như một loài chim biển
Trên ghềnh đá buồn thả tiếng bi ai

Trịnh Diệu Tân

 


Cám ơn O đã cho đọc một bài thơ rất hay. Tui thích nhất 4 câu cuối:

                                    Một mai đó khi trở về cùng đất
                                    Thân xác mình yên ngủ dưới cỏ may
                                    Anh trở lại như một loài chim biển
                                    Trên ghềnh đá buồn thả tiếng bi ai.


Tiếc quá. Cụ Lê Văn Phước không hiểu sao đã lặn mất tiêu. Nếu không, chắc chắn cụ Phước sẽ làm thơ họa lại bài này của O Diệu Tân. Riêng tui, thân tặng O Diệu Tân mấy câu sau, nhân cảm khoái với cái đề tựa MÙA THU Ở ĐÂU của O:

                                   

                                    Mùa thu ở đâu?
                                    Nghe chăng nỗi sầu
                                    Bóng ai quạnh quẻ
                                    Nhìn mây trôi mau.
                                    Năm tháng khổ đau
                                    Nhớ mối tình đầu
                                    Người em bé bỏng
                                    Lặng ngắm hải âu.
                                    Nhiều đêm nhớ nhau
                                    Thức suốt canh thâu
                                    Nhớ người đứt ruột
                                    Người ơi, có hay?
                                    Người cũ nay đâu
                                    Thời gian phai mầu
                                    Cỏ vàng ngập lối
                                    Mình em nơi đây.
                                   Thân,
                                    Nghệ