ĐỘC ẪM 
 
Phải không em, ngoài kia chiều đổ xuống
Tiếng em cười rộn rả giữa luống mây
 Anh đối mặt với nỗi sầu lãng đãng
Uống rượu vùi, quên hết chuyện bèo mây 
 
Lỡ đánh mất nhau từ muôn kiếp trước 
Mõi mệt tìm em nơi cõi nhân gian 
Xác thân anh  mang vết thương  trần thế 
Ngọn roi đời quất xuống chẳng nương tay 

 

Anh say khướt ngâm bài thơ Thế Lữ
Hổ nhớ rừng vang bóng thuở xa xưa 
Giấc mơ Kinh Kha không thành sự thật
Anh bạc đầu tủi hận đếm ngày qua 
 
Uống cùng anh, cạn chén đời hệ lụy 
Những  "xích thằng" ràng buộc  đủ lãng quên 
Trong vỡ kịch đời anh đành cúi mặt 
Giữ tâm từ quán hạnh đó cho em 
 
Anh mời em, trái tim hóa đá 
Giọt lệ nào nhỏ xuống vỡ tình si 
Đành tội nghiệt xây mồ chôn kỹ niệm 
Đã khổ đời anh, làm khổ cả em 
 
Cạn chén ly bôi thay lời vĩnh biệt
Mắt em sầu biển cả đắm tình anh 
Cho anh chết, chìm đời trong biển lặng
Có sá gì, nhân thế vốn là Không.  

Trịnh Diệu Tân
tháng 6 /2011


 
 Cũng là "độc ẩm"nhưng là ẩm trà:

 

có khi lòng sáng như trời
tâm lành như bụt, miệng cười như hoa,
một mình ngồi ở trong nhà
giữa một bình trà với sáu cái ly

Nguyễn Bá Trạc

một mình uống, một mình say
ngoài kia thiên hạ ai hay biết nào
bạn ta,nay ở phương nao?
(xin đừng uống nữa, mai vào nhà thương!)* ,
 
Tô Ngọc