( Diệu Tân thân ái gửi đến các bạn PCT5460 )  
 
            
Ta trôi qua những kinh thành xa lạ 
             Vẫn nhớ nguồn tuổi đá  thuở sơ khai 
             Dòng thác lũ xua ta đi biền biệt 
            Thân xác lênh đênh nhập thế trần ai 

                Ta lặng nghe tiếng thở dài của lá 
            Giọt sương còn dấu mặt ngủ đêm qua
            Tiếng giởn cợt của bầy chim sáo nhỏ
            Thức mặt trời trở giấc tỉnh cơn mơ 

 
            
Nắng rạn vỡ xua đêm dài tịch lặng
             Nắng thì thầm trong bụi cỏ tàng cây 
             Gió ve vuốt mảnh thân trần gờn gợn
            Trăng tự tình tán tỉnh chuyện mưa mây
 

 
           
Ta trôi như thơ qua đồng cỏ dại 
            Chuông thu không  óng  ánh sợi tơ vàng
            Vạt mây trời ôm nghiêng triền đỉnh núi
            Nhã nhạc cười nghe  tiếng gió chơi vơi

 
            Ngã tự diệt  trong khúc quanh trần thế 
            Bụi vong tình trỉu nặng vết thương đau 
            Thân mõi mệt chở hành trang ô trược 
            Dòng sông đen ngữa mặt khóc trời cao
 
 
           
Đợi một ngày khi mặt trời cúi xuống 
            Nâng ta về chuyển hóa kiếp phù sinh
            Nơi xa đó  hóa thân miền Tịnh độ
            Hoa Mạn Đà nở rộ cõi nhân thiên

             Trịnh Diệu Tân (May 2011)