Hoài Niệm
 
Em không sợ mùa thu vàng xơ xát
Em không lo cành lá trụi thân gầy
Em đón chờ tuyết trắng phủ trên cây
Để nhớ lại những mùa đông năm ấy
 
 
Ở Paris, Venise, hay New-York
Ấm bên anh mặc trơi đất giá băng
Rồi Xuân đến, Luân-đôn hoa nở nụ
Mình chờ nhau bên Danube thành Vienne
 
 
Ôi thơi Sinh viên qua đi không bao giờ trở lại!
Để Hành lý cuộc đời thêm hoa mông phải không Anh
 
Thương Thương

Níu Cánh Chim Trời

Anh ôm hết "mùa thu vàng xơ xác"
Cả látình xào-xạc ép vô tim
Vẽ vào hồn cây trụi lá đứng im

Hứng hoa tuyết nuốt giọt tình lịm ngọt
Hồn Anh bay, vút khung trời New-York
Ôm tình về ủ mộng tháp Pa-ris
Trải thảm tình khắp nẽo phố Ve-nise
Em bước nhẹ kẻo hồn Anh tan biến!
 
Gió Luân-đôn vuốt tóc xuân xanh biếc
Ướm hoa tình nở rộ ngác hồn thơ
Thả môi hôn theo Da-nube lửng lờ
Về ôm bóng thành Vienne xây mộng ước
 
Giữ nghe Em "thời sinh-viên" thuở trước
"Hành lý đời hoa mộng" ướp vần thơ.

Phước Điếu