Cụ Lục, Cụ Nghệ, Bác TÔ
cùng quý O,quý Cụ thân mến,
 
Hôm qua nhân đọc bài "Tuổi Lá Vàng" trên Web.(lucphanfamily.com), sáng nay nhìn ra vườn sau thấy mấy cây mà mới mấy tháng trước đây, khi ÔB Lục Râu và ÔB Diệm Hồng tới thăm, thì cây vẫn còn xanh mướt, rứa mà chừ đã phủ lên màu vàng ảm đạm của trời thu; cùng trong tâm tưởng xót thương cho "tuổi lá vàng" đang mong manh trước gió thu hiu hắc, tui vô gõ mấy câu sau đây gởi tới quý Ôn quý Mệ đọc cho qua mùa rên khóc của mấy con Turkey!


 
                           Lá Khoan Rơi
 
               Xót thương cho "tuổi lá vàng"
               Gió ơi, gió chớ phủ-phàng rung cây!

 
             Cây run run ngập ngừng đưa tiển lá
             Lá khoan rơi, khỏi lạnh cả hồn cây
             Gió thu ơi xin  đậu lại cành mây
             Đừng cuốn lá mà cây buồn hiu quạnh!
 
            Xót thân cây đắm mình trong sương lạnh
            Tắm u-buồn cô-quạnh giữa trời thu
            Ngác không gian cả biển đọng mây mù
            Tẩm băng giá tội cây gầy biết mấy!
 
            Cây rưng rưng nhìn lá vàng run rẩy
            Run trên cành, rụng xuống thảm rêu xanh
            Rồi thân lá cuốn mình trên đất lạnh
            Thấm giọt buồn, nhìn cây quạnh cành trơ
 
            Suốt đêm thu bao trăng lặng sao mờ
            Lá quằn-quại khóc thân mình rữa nát!
            Gió theo trăng rủ buồn qua điệu nhạc
            Thả hương tình ngơ ngác lạc hồn cây
 
           Gió thu ơi  van gió  chớ hờn cây
           Để cây khỏi nuốt thêm từng giọt đắng!
 

Thân chúc quý O quý Cụ nhiều ấm áp trong tiệc Thanksgiving.
 
 
Phước Điếu