Mấy hôm nay mở "Hộp Thư Trường" thấy cũng trống vắng, tui không nghĩ là quý O ,quý Cụ nương theo bóng dáng Halloween hết rồi; nhưng có lẽ là computer của quý ngài đều bị Halloween Virus hay bị mất dấu chữ Việt không chừng, nên không gõ meo được! Nhìn vào "Hộp Meo Trường" không tìm thấy một tia "Nắng Xế" nào cả, ngay cả một ánh hồng phai leo lét cũng không còn! Vì rứa mà cảm thấy ngậm ngùi nên gõ mấy câu sau đây để gởi tới quý O, quý Cụ đọc cho qua mùa Virus, mong không ai bị H1N1 hết; đọc xong rồi xin quên đi :

 

                NÍU ÁNH HỒNG PHAI
 

               Ngoài kia nắng xế có còn không
               Ngàn cây hiu quạnh lắm chờ trông
               Thu qua đông lại trời êm mát
               Hoa rụng vàng rơi nhạt nắng hồng!
               Nắng hồng phai nhạt đừng tắt lịm
               Leo lét chút còn đượm ấm tim!
               Cả khung trời ngã màu hoa tím
               Níu ánh hồng phai để kiếm tìm!
 
 
                 Phước Điếu
 

                                                          Tui xin tiếp lời cụ Phước Điếu như sau:
 

                 
Níu ánh hồng phai để kiếm tìm
                  Bóng hình người cũ ở trong tim
                  Người xưa, xa quá, giờ đâu nhỉ
                  Có biết ai đang nhớ đến mình
                  Đông này giá buốt cả tim côi
                  Lạnh thấm trong lòng kẻ lở đôi
                  Người phương trời khác, ta phương khác
                  Chỉ biết nhìn mây nhớ đến người
                  Mây ơi cho nhắn đôi lời nhé
                  Gửi đến người thương tận cuối trời
                  Rằng ta xa bậu  lòng ta vẫn
                  Mãi mãi không quên suốt cuộc đời.

                                                          Nghệ