Em Đà Nẵng
Bị đời quên lãng
Nhưng trong ta

Em đẹp vô vàn

Cảng Tiên Sa Đà Nẵng


Em hồn nhiên
Như sông Hàn êm ả
Em dịu hiền
Như loài hoa biển
Em vững vàng đơn giản
Như Ngũ Hành Sơn
Trường Sơn
Hùng vĩ bao la
Nuôi em lớn khôn
Qua tháng ngày êm ả
Ôi, người em Đà Nẵng
Áo trắng trinh nguyên
Cặp sách học trò
Nón nghiêng che
Nhẹ bước đi về
Tà áo bay bay
Mái tóc hẹn thề
Những cô em xứ Quảng
Phan Châu Trinh, Hồng Đức
Ta muốn nói với em
Triệu lời cảm tạ
Ta muốn viết vạn bài thơ
Ngàn bản nhạc về em
Bởi vì em
Nhân hậu yêu đời
Em đẹp đẽ xinh tươi
Bởi vì em
Là người em xứ Quảng
Ta yêu.

Nghệ