Anh lặng đứng nhìn Em qua khung kính
Uống môi Em cả khoé mắt đa tình
Bàn tay ngà bên lồng ngực xinh xinh
Chờ Em gọi tiếng ANH khi mình gặp
 


 
Môi Em mặn, nước sông Hàn trở mặn
Mắt Em buồn, Non Nư
ớc lặng buồn theo
Biển Thanh Bình rặng liểu cũng ngừng reo
Để gió lạnh cài vào tóc Em rối
 
Tay siết chặc sao Em còn hờn dỗi
Hơi thở buồn theo sóng nhạc vu vơ
Thoáng xa Em bao khắc khoải đợi chờ
Tình đã tỏ dãy Sơn Chà xanh biếc
  
Sóng Mỹ Khê cuốn tin Em biền biệt
Bọt tình buồn tan biến cát biển đông !
Biết không Em, anh lặng chết chờ trông
Hơi thở ấm phập phồng qua gió thoảng

 
Hởi Em yêu, nẻo nào nơi xứ Quảng ?
Gót chân mềm thấp thoáng cõi mộng mơ
Áo tím bay qua nhạc khúc hửng hờ

Sầu đông rụng thẩn thờ theo áo tím

                                                     Phước Điếu