Nhớ
Tuần nầy thấy Meo Trường không mấy "xôn xao" như mấy tuần trước. Có lẽ cảnh buồn người có vui đâu bao giờ! Sáng nay, cũng như mọi  buổi sáng, bưng ly cà-phê vào ngồi mở Meo, nhưng Meo Trường cũng vắng bóng, khi đưa ly cà-phê lên uống thì thấy cà-phê đã nguội tự lúc nào, có lẽ tâm tư mình không được "xôn xao" mà lại "xao xuyến" vì một lẽ gì đó không chừng! Lẽ gì thì không rõ, nhưng chỉ rõ một điều là, có lẽ cũng như các Cụ, vì không ai muốn:
 "..........."TUI" một mình nghe tất cả buổi chiều, Vào chầm chậm ở trong hồn hiu quạnh! Vì rứa mà chừ tui gõ vài câu để gởi tới quý Cụ Ông Cụ Bà đọc giải trí trong lúc chờ đợi những tuyệt tác tái xuất trên Meo Trường.

 
           
Nhớ
 
           Mỗi khi vắng bóng Meo Trường
           Trong lòng cảm thấy nhớ thương ngậm ngùi!
           Nhớ thay những chuyện buồn vui
           Nhớ thay những chuyện ngọt bùi xẽ chia
           Nhớ tình cậu nọ cô kia
           Nhớ mái trường cũ, nhớ bìa tập xơ
           Nhớ tà áo trắng mộng mơ
           Nhớ bờ mi ướt đợi chờ ngóng trông
           Nhớ đôi môi mọng má hồng
           Nhớ chàng lãng tử đang trồng cây si
           Nhớ thời đất nước loạn li
           Nhớ bao bạn cũ khoát y chiến trường
           Nhớ màu cờ phủ thê lương!
           Nhớ hình goá phụ khói hương mịt mù
           Nhớ bạo chúa, nhớ ngục tù
           Nhớ thuyền viễn xứ, hận thù chất non
           "Đắng cay ngậm quả bồ hòn"
           Đắng cay vẫn có bạn còn xẽ chia! 
 
 

                                                                      Phước Điếu


 
          Cụ Phước ơi,
          Cụ nhớ, còn tui thì lại thương. Như ri đây
:
 
          THƯƠNG,
          Thương bạn, thương trường, thương lớp xưa
          Thương thành phố cũ, tuổi ngây thơ
          Thương người con gái tà áo trắng
           Nhẹ bước bên đường, đẹp như mơ
          Thương tóc em đen, má em hồng
          Thương ngực em phồng, eo em thon
          Thương mãi thương hoài cho đến chết
          Hễ còn hơi thở, vẫn còn thương.

 
          Thân,
         
Nghệ